Thứ Ba, 20 tháng 1, 2009

Một thời vụng dại...


Những ngày cuối năm trong cái se lạnh bất thường ,. cả nhà rủ nhau đi shopping , chuẩn bị đón năm mới .Đưa năm củ trở về ngôi nhà quá khứ , nhưng hắn đã quên mang theo những mất mát tình người , những bất công và đau khổ , Hắn để lại cho tôi - Cái điên điên khùng khùng của những tháng năm vụng dại , phí hoài tuổi trẻ , để đến tận bây giờ tôi mới học cách yêu thương.

Tôi từ chối không đi cùng mọi người , đơn giản vì tâm hồn tôi quá đỗi nghèo nàn về chuyện ăn uống và mua sắm .

ở nhà lang thang vào net xem ngày mai , trên quê hương tôi mặt trời sẽ mọc ở hướng nào . Có thể mặt trời không thèm mọc ở hướng đông nữa. vì số đông con người ngày nay đâu còn cảm nhận được nét đẹp mà tạo hóa ban tặng cho loài người

Cái đẹp mà tạo hóa cho không , chẳng tốn xu nào nên chẳng ai thèm chăng ?

Càng về đêm càng lạnh , nhưng cái lanh thịt da tôi nếm trải nhiều rồi , cũng thú vị lắm khi cái lạnh thấm dần vào cơ thể . Cái cảm giác như được vuốt ve bằng đôi tay của người tình , có trái tim bằng gỗ , vụng về và thô kệch nhưng mênh mang và miên viễn …

Tôi chỉ sợ cái lạnh trong lòng , cái lạnh vô cảm làm con người mất đi thiên chức làm người , không còn cảm nhận được nỗi đau của đồng loại , họ sẳn sàng truy bức nhau để dành miếng ăn cho bản thân và gia đình của riêng họ.

Mạnh được yếu thua , quy luật muôn đời vẫn thế .

thấy chạnh lòng thương những ai lâm cảnh cơ hàn . Tôi chắc ngoài kia , bên ngoài căn nhà ấm cúng nơi tôi đang ngồi viết những dòng này , hẳn có người đang đói lạnh , vì chiều nay không kiếm được tiền để mua cơm độ nhật . Tôi chắc rằng các em tôi có đứa vẫn còn lang thang đâu đó nơi góc phố nhặt nhạnh từng cái bao nylon mà thiên hạ vứt đi để mai còn có khúc bánh mì lót dạ . Tôi chắc rằng chị em tôi không ít người đang ở ngoài đường mời gọi khách làng chơi lắm tiền nhiều của để bán thân xác mình mưu cầu cơm áo . Và tôi cũng chắc rằng bên trong những biệt thự nguy nga kia , những con người quyền cao chức trọng người ta cũng nâng ly chúc tụng nhau về những “ thành công tốt đẹp “ đã làm cho đất nước ngày càng nhiều bất công hơn , nghèo đói hơn . Họ vui cười , la hét và hoan hô “ ĐẢNG CỘNG SẢN QUANG VINH MUÔN NĂM “

“ CHỦ NGHĨA MÁC – LÊNIN BÁCH CHIẾN BÁCH THẮNG MUÔN ĐỜI “ .

Họ huênh hoang vui sướng trên sự thống khổ của hơn tám mươi triệu người dân và trong cơn lên đồng tập thể của một lũ người điên loạn , què quặc tâm hồn , đui mù chân lý . Và dưới đèn hoa rực rỡ , họ nhảy nhót tưng bừng thâu đêm suốt sáng .

Chỉ còn MẸ tôi , bà MẸ VIỆT – NAM , già nua cằn cỗi , ngồi co ro bên vệ đường trong cái lạnh đêm về để buồn , để thương và để nhớ , bà nhớ thuở vàng son , bà nhớ thời con gái… Bà khóc . khóc một mình , khóc âm thầm như không muốn ai nhận ra rằng bà đang khóc . Bà khóc cho những đứa con đã quên nguồn cội…không còn trái tim để yêu thương đồng loại . khóc cho những đứa con nghiệt ngã trong cuộc đời của bà .

Bà khóc cho quê – hương đất nước , khóc cho nhân tình thế thái . khóc cho thân phận của bà . Và …cả cho tôi .

nguoithathoc1959.